Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Bác sĩ Huyện - Sư huynh tôi và cái chân bị gãy

Sư huynh tôi  , tôi thường gọi thế vì chúng tôi là đồng nghiệp - đồng môn vả lại bác  ấy già hơn tôi chẵn chục .
Một buổi sáng nọ , không rõ đi đứng thế nào thế nào mà sư huynh tôi bị một chiếc xe tải phang thẳng vào người , may mà chiếc Yamaha của anh ấy không sao cả , chỉ có người thì bất tỉnh nhơn sự và được đưa thẳng vào bệnh viện Huyện , hóa ra tài xế xe tải lại là đức lang quân của một nữ đồng nghiệp , tôi đoán già đoán non không rõ họ có ân oán thế nào (!).
Phụ trách ca này là Bác sĩ N , bs cho chụp phim và chẩn đoán là gãy chân trái , gãy chân thì tất nhiên phải băng bột rồi , băng bột từ bàn chân đến tận bẹn , hai chân còn lại tất nhiên là không phải băng bột vì chúng không gãy . Bác sĩ N nói như đinh đóng cột rằng "đi khắp Việt Nam thì cái chân này phải băng bột thôi " , ừ gãy thì phải băng bột đó là chuyện tất yếu rồi
Chiều hôm ấy , mưa to gió lớn nhưng tôi cũng đôi áo mưa xuống thăm sư huynh , tôi xót xa cho sư huynh lắm , nhưng  xót xa cho tôi cũng không ít , tình huynh đệ , nghĩa đồng môn - dù bận rôn đến cỡ nào tôi cũng phải giúp huynh một phần công việc đang dang dỡ dù thân tôi ốm yếu còm nhom mà công việc thì không có ngày chủ nhật.
Vài ngày sau , sư huynh tôi lên Đà lạt , chẩn đoán chân không gãy , sư huynh không tin nên vào tận Sài gòn , và chân cũng không gãy , người ta cho tháo băng ngay . Tôi thở phào nhẹ nhỏm , chỉ bị thương chút phần mềm thôi , vài tuần là khỏi  .
Thế mới hiểu tại sao , con bé Tú kia 26 điểm thi vào Y khoa mà không đỗ , để cho mấy anh lèm nhèm cử tuyển , tại chức , chuyên tu Y khoa  nên cái chân không gãy biến thành cái chân gãy , băng bột trắng toát.
 Năm nào tôi cũng phải đóng BHYT cả khối tiền chứ tôi ứ có vào mấy cái lò sát sinh ấy , không thì có ngày teo oan mạng , cảm cúm lèm nhèm thì tự làm bác sĩ ra tiệm thuốc tây kê toa , nặng thì vào thẳng Sài gòn cho nó an toàn .
Đã có lần , một cô nọ đẻ không được một thời gian khá dài vì bị đau ruột thừa mà người ta cắt nhầm mất 1 buồng trứng vì bị cho là u nang . Mấy vị BS vùng Huyện vỗ tay khen nhau vì phát hiện sớm bệnh ...
Và có một chuyện mà giờ tôi mới hiểu , một cô nọ có chồng bị trĩ , phải đi cắt búi trĩ, cô ấy nhất quyết xông vào phòng mổ , bác sĩ tất nhiên không cho vào rồi , cô ấy khóc vì lo sợ . Mình nghĩ chuyện nhỏ như con thỏ ,có gì mà phải lo với  sợ nhỉ  ? hóa ra là "trung tâm vui chơi giải trí " và "khu vệ sinh " nằm gần nhau , bác sĩ mà cắt nhầm thì bỏ mẹ , tàn đời mất !!!.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Dran , mùa mưa lũ

Ở xứ này , chuyện mưa dầm dai dẳng cũng rất đỗi bình thường , năm nào chả mưa dầm . Nhưng những năm trước tôi chả quan tâm mưa liên tục trong bao nhiêu ngày , có khi còn mong mưa to , xả đập lớn để được nghỉ ở nhà 1 , 2 ngày cho khỏe cái thân .
Năm nay thì khác , mưa dầm dề dai dẳng , tôi đếm từng ngày , từng ngày xem bao giờ mới hết mưa .
Như vậy hôm nay đã là 4 ngày 4 đêm rồi , mưa gần như không lúc nào dứt , có chăng là khoảng 1 -2 tiếng đồng hồ còn lất phất vài hat nho nhỏ , nhưng sau đó lài tiếp tục mưa dầm mưa dề đấn bải hoải , bài hoài .
Đêm nằm nghe mưa mà bực mình , khó ngủ - tất nhiên rồi , đang làm nhà mà mưa kiểu này bảo sao không bực ? Sáng nay , vẫn mưa- không làm gì nên cầm máy chay vòng vòng làm vài tấm cho thư giãn .
 Đập Đa nhim đang xả lũ , 500m3/s - ảnh chụp từ chùa Giác Nguyên nhìn qua , khoảng 800m

 Đứng gần hơn tí , cự ly khoảng 500m
Sông Đa nhim nước đục và chảy xiết , tháng 11-1994 , vì sự cố kỹ thuật - người ta bất ngờ xả lũ lên đến 2500m3/s . nước ngập lên gần đến mặt cầu , 2 bên đường , nước tràn qua , xô đổ nhà cửa , có những chiếc nhà gỗ trồi lềnh bênh như chiếc hộp quẹt - năm ấy , nhiêu khu dân cư bị cô lập trong lũ lụt


Trên thành cầu , người ta đứng nhìn nước , một số đem theo vợt , từ thành cầu thọc xuống mặt nước trông chờ vài chú cá mè , cá trắm bị vỡ bong bóng khi bị tống từ đập ra khỏi cửa khổ và ngửa bụng trôi trên mặt nước . Chờ hoài xem có vớt được chú cá nào không để chụp 1 phát nhưng không thấy .

Nhưng người ta vẫn đứng đông đen đông đỏ trên mặt cầu

Đường vào thị trấn Dran đã thành như thế này , còn nhiều chỗ khác kinh dị hơn thế này nhiều , cách đây 10 năm , khi tôi đi từ Dran sang Đức Trong(36km) , chỉ cần 40 phút là đến nơi , cá biệt có lần chỉ cầ n30 phút ,(từ 6h35 đến 7h5 ) khi đó có chở một người ngồi phía sau , cô ấy thề là sẽ không bao ngồi trên xe cho tôi chở đi nữa ....
Bây giờ để cũng từ đây sang đó , cách đây 2 tuần tôi đã mất 115 phút để hoàn thành quảng đường này .

Không hiểu sao , con đường này đã được thi công sửaa chửa nhưng gần 3 năm vẫn chưa xong , có Trời mới biết được vì sao .



................................................................................................................................................................
Bây giờ trời đã tạnh mưa , nhưng ...biết ra sao ngày mai. 
Tạm thời học sinh câp 1 được nghỉ buổi chiều , cu Gôn nằm trong số đó và đang thích chí với chuyện mưa .

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Vị đắng của cuộn nem

Chiều qua , như đã hứa , dù cu Gôn  đang ăn kiêng nhưng tôi vẫn dẫn hai mẹ con Gôn đi ăn nem nướng . Số lại tôi vừa nhận được những 300000 tiền Giao chỉ cho một phần thưởng mã lẽ ra tôi xứng đáng nhận được từ rất lâu . Nhưng cơ chế nó thế , cho nên đến tận bây giờ tôi mới thực hiên lời hứa , cho dù chuyện ăn uống như thế này thì thích là đi thôi chứ không cần đợi đến lúc này .
Quả thật , nếu tôi được 1-3-5-7 triệu VND thì tôi cũng không giàu lên chút nào , và lỡ tôi có mất đi 1-3-5-7 triệu thì tôi vẫn không nghèo đi , tôi lây những con số như thế vì tôi đã từng mất một khoản như thế vì sự tin người , kết quả là tôi vẫn không nghèo .
Nhưng khi dùng tiền để làm thước đo thành quả lao động và sự cống hiến thì đó là chuyện khác .
300K cho phần thưởng của một gv có thành tích dẫn dắt học sinh đạt giải cấp Quốc gia , món tiền này ngang ngửa với giải thưởng cho 1 hs đạt giải cấp Huyện , và thua xa phần thưởng của 1 gv đạt "Chiến sĩ thi đua cấp cơ sở " thì quả là cay đắng , CSTĐ cấp cơ sở thì mỗi năm có thể hốt 1 rổ , tôi nói không ngoa , 1 anh gv Thể dục đăng ký thi gv giỏi cấp cơ sở (trường ) , 2 tiết thao giảng dẫn hs ra nhảy nhót cho bài bản tí đã được công nhận gv giỏi - CSTĐ , và phần thưởng cho danh hiệu này hơn gấp đôi  phần thưởng của một người như tôi , bỏ biết bao nhiêu công sức và thời gian .
Đồng ý rằng NMC rất giỏi thì khi thi mới đạt giải , nhưng như 1 HLV ở châu Âu đã nói : "Chỉ có những Huấn luyện viên đẳng cấp  mới đào tạo ra những vận động  viên đẳng cấp " . Tôi không kiêu , không tự mãn nhưng tôi tự hào với những gì tôi đã làm được . Tôi xứng đáng được nhiều hơn thế .
Chiều qua tôi lầm lũi bước vào văn phòng ký nhận khoản tiền nhỏ nhoi đó mà lòng trĩu nặng , nó không phải là một miếng giữa đàng nữa mà nó là một sàng ở xó bếp - một cái sàng rất nhỏ ,công sức tôi bỏ ra được đền đáp như thế chăng ?
Cuộn nem nướng chiều qua , cu Gôn thấy rất ngon nhưng sao tôi thấy nó đầy vị đắng .
Một phần thưởng không hợp lý nó sẽ phản tác dụng , tôi thực sự mệt mỏi và chán chường .

....
M . - Chúng ta là những người bạn tốt , tôi và bạn quí nhau , mãi mãi là như thế . Tôi không trách bạn , vì ai cũng có nỗi khổ riêng của mình , nhưng hãy hiểu cho tôi nếu lỡ bạn đọc được những dòng tôi đã viết, vì tôi không muốn bạn phải buồn  và bận tâm nên tôi không chia sẻ cùng bạn , chả qua là tại cơ chế nó như thế . Tôi biết bạn không vào Internet thường xuyên nên có thể không đọc được những dòng này - có lẽ như vậy tôi sẽ yên tâm hơn - nhưng tôi xem đây là nơi trút bỏ những bức xúc cũng như nơi ghi lại những cảm xúc rất thật của mình để chia sẻ cũng với những người bạn  thân thương  .

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Nguyễn Mạnh Cầm và chiếc máy tính CASIO

 Sáng nay 5-9-2010
Khai giảng năm học học mới 2010-2011
Giữa phần Lễ và Hội là trao các học bổng của Quĩ Thông Xanh cho hs nghèo vượt khó và HS giỏi toàn diện .....
Đặc biệt ,phần thưởng cho em Nguyễn Mạnh Cầm - Giải nhì Giải Toán trên máy tính cầm tay cấp Quốc gia năm học 2009-2010 do GSTS Đào Hữu Dũng , cư ngụ tại Pháp, đang giảng dạy tại viện Đại học Josai International University Nhật bản -có nhã ý gửi tặng  200 USD sau khi đọc bài "Nguyễn Mạnh Cầm và chiếc máy tính Casio" trên danhim.net.
Trân trọng cảm ơn giáo sư .

Tôi xin ghi lại bài viết trên của tác giả LamNguyentrên diễn đàn danhim.net

 NGUYỄN MẠNH CẦM VÀ CHIẾC MÁY TÍNH CASIO

Nếu có dịp về Đơn dương, bạn thử ghé thăm trường THPT Lạc Nghiệp, và nhớ nên đến vào giờ ra chơi nhé.
Sau tiết học căng thẳng, giờ chơi giúp học sinh vui đùa chạy nhảy lấy lại thăng bằng. Bạn thừ quan sát xem, nếu thấy một cậu bé tròn trịa, trắng trẻo, cứ giờ chơi là đứng tựa cột, tay mân mê, hí hoáy với chiếc máy tính Casio, đích thị đó là Nguyễn Mạnh Cầm.

Mạnh Cầm có tên thân mật là Tí Cầm. Tí Cầm đang vào tuổi 14. Mồ côi cha từ bé còn mẹ suốt ngày bận lo chuyện cơm áo gạo tiền. Con trai mà thiếu cha là cả một sự thiệt thòi lớn nhất là trong chuyện học hành. Ở lứa tuổi này, con trai dễ hư lắm, dễ sa đà vào các trò chơi điện tử vô bổ lắm. Tuy nhiên Tí Cầm lại khác. Em từ khước từ những lời rủ rê, không bị cuốn hút theo bạn bè. Thiếu bố, thường vắng mẹ, Tí Cầm tự biết chăm sóc bản thân và sắp xếp cho mình một thời gian biểu sinh hoạt và học tập hợp lý.. Một máy tính Casio, một laptop đối với em vừa là công cụ học tập vừa là món đồ chơi giải trí mà em ưa thích.
Phát hiện em có năng khiếu giải toán trên máy tinh cầm tay, giáo viên hướng dẫn đã chọn em vào đội tuyển của trường. Nghe xong em tưởng thầy nói đùa. Em đang học lớp 8 mà! Ừ thì lớp 8, có sao đâu. Thế là trong đội tuyển của trường gồm mười thí sinh thì có đến ba em lớp 8. Thật lòng, thầy giáo hướng dẫn đã có một ý đồ rõ rệt, đây là kế hoạch đường dài. Dụng ý là để các em am hiểu đường đi nước bước, làm quen với môi trường thi cử rồi chờ đến năm sau mới thực sự “lai kinh ứng thí”.
Thi vòng trường, vòng huyện rồi vòng tỉnh, Tí Cầm đã vượt qua một cách tương đối nhẹ nhàng. Nhà trường chỉ mong được như thế. Giáo viên hướng dẫn cũng chỉ dám nghĩ đến thế nhưng Tí Cầm đã làm được hơn thế. Nhìn lại chung quanh, bạn bè cùng đội đã dần dần rời bỏ cuộc chơi. Giờ đây chỉ còn lại một mình, Tí Cầm nghĩ gì? Một học sinh lớp 8 thay mặt cho toàn thể học sinh lớp 9 của huyện để “ thượng đài tỉ thí” cấp Quốc gia, quả thật đây gần như là một “ Mission Impossible”. Nói thì nói vậy, nhưng rồi một thầy một trò vẫn quyết tâm bền bỉ chuẩn bị “ chiến đấu”.
Ngày thi đến, từ sáng tinh mơ, sư phụ lai đệ tử trên chiếc Future cà tàng thẳng tiến về thành phố sương mù. Ăn tự túc, ở tự túc, di chuyển tự túc. Kỳ thi được tổ chức chu đáo đến thế là cùng. Giờ G đã điểm. Trò đầu óc căng thẳng. Thầy nhấp nhỏm lo âu. Rồi tất cả cũng qua đi. Giờ thì chờ đợi. Ai đã trãi qua thời gian đợi chờ mới biết được tâm trạng cùa người chờ đợi.Thì giờ sao trôi chậm thế, cứ nhấp nha nhấp nhỏm, đứng ngồi không yên. Đã có tin hành lang. Gương mặt thầy rạng rỡ hẵn lên nhưng chưa dám chia sẻ, thổ lộ cùng ai. Sợ nhanh nhảu đoảng, lỡ ra….thì sao! Rồi cái gì đến phải đến, điều kỳ diệu đã xãy ra khi bảng điện tử hiện lên dòng chữ: NGUYỄN MẠNH CẦM – HỌC SINH LỚP 8A2 TRƯỜNG THPT LẠC NGHIỆP – GIẢI NHÌ TOÀN QUỐC. Niềm vui vỡ òa. Thầy trò ôm nhau mừng tíu tít. Gọi điện thoại. Liên tục, liên tục. Nghe con đậu cao mà mặt mẹ ngẩn ngơ, nửa tin nửa ngờ. Nghe học trò đạt thành tích tốt mà nhiều thầy cô giáo chưa dám nghĩ đây là sự thật.
Nhưng thực sự là vậy. Nguyễn Mạnh Cầm đã góp sức đưa Lâm Đồng đạt giải Nhì toàn đoàn. Còn Mạnh Cầm, chiếc Huy Chương Bạc với phần thưởng khiêm tốn là bằng khen, chiếc máy tính cầm tay cỏn con và Năm trăm ngàn dồng tiền Giao Chỉ! Ôi, giá như đây là cuộc thi hoa hậu nhỉ.
Trong một chừng mực nào đó, có thể nói Tí Cầm đã mang một chút hương thơm về dâng tặng cho Đơn Dương yêu dấu.
Riêng người viết muốn nói với các Thầy, Cô trường THPT Lạc Nghiệp; “ Hãy gieo đi. Hãy trồng đi. Hãy chăm sóc thật kỹ càng,chu đáo đi. Rồi sẽ có được một mùa gặt hái bội thu. Người xưa đã chẳng từng nói :” Dục tri lai thế quả. Kim sanh thọ giả thị” đó sao?
LAMNGUYEN

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Cảm xúc triệt tiêu , bức xúc dâng trào ...

Khi những cảm xúc đã đi qua về một  mùa hè với những lần offline tại HM PT ... , hết những ngày nghỉ ngơi , thư giãn , bước vào công việc -Tôi - tự đánh giá mình cũng thuộc loại là người của công việcchứ  không chỉ biết vui chơi , nhưng sao lắm chuyện bức xúc ...
Và khi mình bức xúc thì mình làm gì nhỉ ??
Chắc lại ném đá lung tung .
1. Giáo dục :
Tôi không có được cái nhìn sâu xa như ai đó : "Chúng ta đang có một nền giáo dục xuất phát từ triết lý sai. Một triết lý trái ngược với yêu cầu tối đa giải phóng năng lực cá nhân, khuyến khích sự mạo hiểm, kêu gọi tính sáng tạo. Đó là nền giáo dục buồn tẻ của việc học thuộc lòng, lấy tiêu chí lớn nhất là sự vâng lời, đồng phục và làm theo. Một nền giáo dục kiêng kỵ sự khác biệt, sợ hoài nghi và ngăn trở óc phê phán."
Cái nhìn của tôi nó thiển cận tầm thường lắm , nói chung khi ai làm mình ..mệt mỏi thì mình bức xúc .
Tôi búc xúc với cái sự thay đổi xoành xoạch về SGK , vừa công phu soạn 1 bộ GA hoàn chỉnh để dùng dần cho những năm sau , vì cái GA này xét cho cùng cũng là sự đối phó , tôi cóc cần cái mớ GA ấy vẫn cứ tà tà dạy dỗ bình thường nếu không nói là tốt hơn khi ôm cái mớ GA đấy .
Đùng một cái , thay đổi - nào là chuẩn kiến thức -kỹ năng vớ vẩn gì đó , đổi hết - tất nhiên phải làm lại từ đầu .
Mà giờ này thì hàng đống công việc đang chờ - nhà cửa như môt bãi chiến trường , đầu óc đâu mà làm ba cái việc ..chuẩn chuẩn gì đó chứ . 
Tất nhiên tôi có cách đối phó vì có những chiến hữu thân thương cung cấp vô điều kiện . 
Nhưng dù sao cũng bức xúc , và khi bức xúc thì tôi ...chửi .
Chưi bằng tiếng Đan Mạch trong cái chuyện giáo dục thì vô văn hóa quá , thôi thì chửi theo kiểu Vi Tiểu Bảo vậy  : " Con bà nó . BGD là cái lũ rùa đen thối tha" - rách việc .
2 Điện
Lại cái thằng điện , cái thằng điên nặng ấy   , bực cả mình .
Ba ngày liền , có hôm cúp nguyên ngày , có hôm cúp vài tiếng , mà bây giờ thì đổ thừa cho chuyện gì nhỉ . MK - Đập Đa nhim xả nước mấy ngày nay , đến nổi cần một  xe cát nhưng không lấy cát được cát vì xả đập - thế mà điện vẫn cúp . Cần một xe đá 5-7 , thế nhưng không có điện để xay đá , rách việc thật - Thợ thuyền đang vận hành máy móc ngon trớn , phụp một cái ...đứng ngó . Điên tiết thật .
Mà cái sự điện này nói nhiều rồi - khổ lắm nhưng cứ nói mãi .
Tôi thì đành ôm cái cục bức xúc vào người vậy .

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

Cũ và Mới

Đến bây giờ , dù không còn trẻ nữa nhưng khi khoác lên người một bộ cánh mới , đeo một  chiếc đồng hồ mới mà có người khen một tiếng , quả thật cũng ...thinh thích , không hiểu người khác thì thế nào .
Người ta thường nói " Có mới nới cũ " , hình như tôi cũng có cái tật ấy - đang mang mội đôi giày dù chưa "há mỏ " , nhưng khi tậu đôi giầy mới thì đố mà đôi cũ mà tôi xỏ chân vào- kể ra tất ấy cũng ...xấu .
.....................................
 ***

Nhưng giờ đây , khi chuẩn bị dỡ bỏ ngôi nhà mà tôi đang ở , tạm gọi là nhà cũ đi dù hiện tại chưa có nhà mới , nơi tôi sinh ra và lớn lên - ngôi nhà đã có tuổi đời  ngoài 70 và đã qua dăm ba đời chủ ,lòng sao cảm thấy nao nao đây luyến tiếc , dù cho khi trời mưa  có đôi lúc trong nhà như ngoài sân vì nó đã quá cũ kỹ .
Nhớ khi xưa còn đi học , vào buổi tối , chúng tôi tum năm tụm bảy , tập tành phì phèo thuốc lá , khi nghe bước chân của ba tôi sang phòng , bọn tôi lật đật dúi tàn thuốc vào trong gói giấy và ...nhét vào kẻ giữa 2 miếng gỗ trên trần nhà (may sao mà nó không cháy ) - chắc là đến khi dỡ bỏ ngỗi nhà cũ  thân thương đầy ắp kỷ niệm này thì trên trần nhà chắc cũng vài chục gọi giấy chứa tàn thuốc lá cũng không chừng .

***
Một ngày nọ có 1 chàng trai trẻ ghé ngang qua nhà và chụp một số tấm ảnh về ngôi nhà tuy cũ nhưng cũng hay hay này , nay post lên đây xem như lưu giữ hình ảnh xưa .

.........bạc màu thời gian ....
....từ cánh cửa này 3 chi em tôi đã đi ra và trưởng thành ,
 dù giờ mỗi người một nơi nhưng không bao giờ quên
ngôi nhà xưa yêu dấu .
......................................Những lúc tề tựu đông đủ 3 thê hệ ,
 chúng tôi ngồi đây ăn uống và nói đủ chuyện trên
trời dưới đất từ cổ chí kim có khi buổi ăn
chiều kéo từ 19h đến 21 h .........................
...........và sau này , ngôi nhà xưa đã đước thay thế
(bản vẽ phối cảnh) , nhưng có lẻ trong tâm trí của chị em
 chúng tôi không bao giờ quên nới chúng tôi đã sinh
 ra và lớn lên với nhưng kỷ niệm thời ấu thơ -
tuổi học trò và giờ đây tóc đã vài sợi từ tiêu...sang muối .......
khonggiandep.com.vn

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Người đàn ông 9 tuổi

Dạo này ba hay viết linh tinh nhưng thật thiếu sót vì chưa có bài nào cho con trai ba .
Đã hơn hai tháng rồi con xa ba mẹ , còn hai ngày nữa là con về lại quê để chuẩn bị cho năm học mới.
Ngày con đi , ba bảo rằng giỏi lắm là 1 tuần là con sẽ đòi về ngay , còn bà nội cho rằng không quá ba ngày , vì từ lúc ra đời đến giờ chưa bao giờ con xa ba mẹ .
Khởi đầu , con chỉ muốn vào SG không ngoài 1 chuyến nghỉ hè - đổi gió , nhưng mới 9 tuổi mà con đã hơn 55 kg , so với bạn đồng trang lứa thì con nặng gấp đôi các bạn , do đó con đã ở lại để giảm cân - Đó là ý nguyện của con , rất tự giác vì con đã ý thức được tình trạng sức khỏe của mình .
Ba rất tự hào vì con đã ý thức được như người lớn , tự biết kiềm chế với sự giúp đỡ của dì Út và bác sĩ .
Ngủ dậy sớm tập đi bộ , quần vợt .. mà không đợi nhắc nhở , trước đây mỗi sáng mẹ kêu ơi hỡi con mới xuống giường .... , giờ đây con đã lớn và biết mình phải làm gì .
Tháng trước ba mẹ vào SG , tưởng chừng như con nhất định sẽ về quê cùng ba mẹ , ngày ba mẹ chuẩn bị về , con không khóc nhưng nước mắt rưng rưng . Ba nói với con : "ba mẹ ở với con thêm 3 ngày nữa , cho con suy nghĩ , nếu con muốn về thì con sẽ về , nếu con muốn ở lại SG để  tiếp tục tập luyện đó là quyền của con -ba mẹ cho con tự quyết định".
Thật ngạc nhiên , sau ba ngày con đã trả lời : " Con đã nói với bạn của con là con sẽ ở SG hết mùa hè , nếu bây giờ con về sớm để cho chúng nó cười vào mũi con à - con sẽ ở lại ."
Đúng , con suy nghĩ rất đúng  - Nói một là một , hai là hai - rát đàn ông .
Bạn của ba nghe kể lại đã khen con rất bản lĩnh .
Cách vài ngày con lại gọi địện về , con biết hỏi thăm sức khỏe ba mẹ , ông bà nội , và con biết hỏi han nhà cửa , vườn tược như thế nào .
Con có hai con rùa , hai  con chim và nhiều con cá , còn chăm sóc chúng chu đáo , những ngày con đi xa , mẹ thay con chăm sóc chúng . Con gọi điện vè dăn dò rất kỹ : " Mẹ nhớ cho rùa , chim và cá của con ăn đầy đủ nha - nhớ mua cam sành  cho chim ăn để nó hót cho hay , mua cám cho cá và rau cho rùa - Hết bao nhiêu tiền khi nào con về con sẽ tính hết " - Ba mẹ cười - con của ba nói chuyện như người lớn - rất sòng phẳng  trong chi tiêu - ghê chưa kìa .
Nhưng ngày con còn ở bên ba mẹ , ba hay chê con yếu đuối vì mọi thứ con đã được bảo bọc , bây giờ thì ba đã suy khác về con rồi đó .Con là người đàn ông 9 tuổi
Hai ngày nữa con về - con sẽ thấy  , ngoài sự thay đổi của con thì nhà mình cũng thay đổi nhiều lắm - Ba sẽ xây một ngôi nhà mới cho cho cả gia đình - con nhé .

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

Ka Đơn - hè 2010

Lâu lắm rồi - 3 chị em mỗi người một nơi- nay mới tụ tập đông đủ đẻ đến thăm cô - dãy nhà gỗ này là nơi cô tôi ở , nó năm trong khuôn viên nhà thờ Ka Đơn và được làm từ gỗ thông - Nghe tên đã thấy đây là một nơi đìu hiu hút gió , nó nằm ở phía Đông  Nam thi trấn Dran và cách  Dran 25 km - Nơi đây là vùng đồng bào dân tộc Churu sinh sống và đa số theo đạo Thiên Chúa . Cô tôi là người  có đạo và đã sống ở nơi đây để phụng sự cho Chúa . Cô làm những vịêc liên quan đến giấy tờ -văn phòng và dãy nhà gỗ này là nơi ở và cũng là văn phòng của cô . Hôm chúng tôi vào thăm , cô rất vui và bất ngờ vì đi cùng lúc 3 chị em, cô năm nay đã gần 80 nhưng vãn khỏe , có lẽ nhờ lòng tin ở Chúa
..Cũng trong khuôn viên nhà thờ , gốc si già này được lấy từ trên rừng về , mới hơn 10 năm mà đã như 1 cây cổ thụ vì nó đã ở trên rừng không biêt bao nhiêu năm .......
Đây là hình phối cảnh nhà thờ Ka Đơn dự kiến xây dựng trong tháng tới - nó là luận văn tốt nghiệp thạc sĩ của một kiến trúc sư trẻ du học ở Đức - vì sao cậu ta lại chọn một nơi xa xôi như thế này để vẽ thiết kế ? tất cả chỉ là sự tình cờ ...........
.....còn đây là nhà thờ đã tồn tại mấy chục năm nay , cũ kỹ và cỏ kính  - tháng sau , nơi này sẽ có một công trình kiến trúc mang tàm quôc tế . Để hoàn thành bản thiết kế này , Cha đã sang tận bên Đức để làm vịêc với các giáo sư - kíến trúc sư   , vì luận văn tốt nghiệp được sự giúp đỡ của 5 giáo sư danh tiếng của Đại Học Berlin
......Từ khuon viên nhà thờ nhìn ra , bốn bề  là núi đồi , tất cả là một màu xanh , nếu đất đai nơi đây mà được đặt giữa Sài thành thì tất cả mọi người đều trở thành tỉ phú ...., nhưng cuối cùng thì mọi người vẫn không thoát khỏi kiếp nghèo.....
Lúc đưa máy lên chụp cây chuối kiểng này , tối hôm trước , các thầy đã phá 1 tổ ong gần đó , vãn còn nhiều con bay vo ve ....tôi nín thở , và không dám cử động , suýt nữa thì bị vài phát nếu không được cảnh báo trước ...............................