Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Đơn dương , mùa Dã quỳ



Dã quỳ có tên khoa học là Tithonia diversifolia , thuộc họ cúc , có nguồn gốc từ Trung Mỹ , thế nhưng ở Tây nguyên có rất nhiều , nghe đâu từ thời Pháp thuộc .
Mặc dù nguồn gốc xa xôi thế , nhưng khi nó có rất nhiều ở Tây Nguyên thì nó cũng có sự tích , truyền thuyết về loài hoa này . Đại loại là cùng từ tình yêu -hờn ghen - giết - chết - biến thành loài hoa (!) , để mang màu sắc Tây nguyên thì trong sự tích về loài hoa này và  tên nhân vật cũng rất Tây nguyên(K'lang-H'limh -La rihn)
Tôi cũng không quan tâm gì lắm tới truyền thuyết và nguồn gốc hòa dã quỳ , chỉ biết rằng khi hoa quỳ nở rộ , vàng rực nhưng con đường thì lúc ấy , trời Đơn dương đã ngừng mưa , thời tiết se lạnh, dễ chịu , những con đường đầy hoa , rất đẹp .
Mùa này , hâu như con đường nào cũng rực một màu vàng  của dã quỳ (còn gọc là cúc quỳ) . Nhưng tôi chọn con đường quen thuộc của những năm con đi học , ngày nào cũng đi qua để chụp lại để gọi lại những ký ức ngày xa xưa .


Những năm còn đi học cấp III , ngôi trường cũ kỹ ,
nằm trên ngọn đồi  , lúc đi học cũng như tan trường
chúng tôi thương hỏi nhau : đi đường trường hay đường dốc"
Nếu  không có gì gấp rút , chúng tôi nhởn nhơ trên con đường này ,
vừa đi vừa tán hươu tán vượn 

Phía bên trái , có 1 con dốc đi đường tắt , mùa mưa toàn đất dỏ và sình lầy
Nhưng điều đó chả cò gì đáng ngại , 4 con dốc đứng lên núi lấy
củi chưa có vần đề gì  huống chi 1 con dốc chừng 300 m
Đi "đường trường " mất gần 2 km - nhưng nhơn nhơ đi rất thú ,
những ngày gần Tết , hai bên đường một màu vàng rực






Phía bên trái là ngôi trường của chúng tôi học , giờ không còn dấu tích .
Năm 1989 , trường dời về phố , không còn cảnh thơ mộng ngày xưa ,
 hết tiết học lại lao ra đồi thông
Giờ thể dục , học chạy bền , thầy cho chúng tôi ra chạy trên con đường này ,
ngày ấy xe cộ rất hiếm , đường vắng tha hồ chạy , chúng tôi cắm đầu chạy
cách xa trường phải 2-3 km  và trốn đi chơi luôn ,đến tiết sau thì có đủ thứ
lý do để bào chữa cho việc trốn học 

Bây giờ nhìn lại con đường , lại nhớ tới những ngày còn đi học
Màu vàng của dã quỳ khiến nhiều nguời con của Đơn dương
 khi đã đi xa nhưng luôn nhớ về quê nhà 








Có ai biết , sư vô cảm hay ..ngu dốt ... bây giờ hai bên đường là nới tập
kết rác của  toàn thị trấn  , ruồi nhặng và mùi rác ....




Cho dù , từ đây , nhìn về phíaxa xa , đập Đa nhim hiện ra 
vần còn  đó cái thơ mộng , dân dã và bình yên ...

Nhưng khi đứng đây , đưa máy ảnh lên ... phải nín thở vì rác ,
 tôi không dám chụp rác  vì  lảm hỏng hết cả hình ảnh , nhưng nó là như thế 

Bao quanh ngôi trường cũ là cả một đồi thông , sạch sẽ , mát mẻ ,
những dịp lễ , chúng tôi cắm trại quanh trường nhưng vẫn không kém phần
vui nhộn  háo hức , vì vẫn đang hòa lẫn cùng thiên nhiên , nhưng đồi thông  ngày
đó ,,, cũng lại là sự vô cảm , thực dụng , nó đã biến mất , chỉ con lại dăm ba cây
thông già cằn cỗi . Thay vào đó là quán café ...

Và những vườn café ....
Tôi ra trường chùng 2-3 năm , khoảng năm 1987-1988 ,
khi quay lại thì đồi thông đã biến mất , thay vào đó là vườn cà  chua ,
và nay là ca fé - tiếc cho đồi thông ngày xưa đã bị tàn phá không thương tiếc
Đang nói về dã quỳ , tự dưng lan man quá xa  .......


Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Vườn nhà (II)





Đậu rồng - mới biết mòn này khoảng 2 -3 năm nay , có thể ăn sống-
 luộc chấm mắm tôm hoặc
xào với thịt bò (khi ăn nên gắp thịt bò hay hơn là gắp đậu )-
không có bò thì thịt heo cũng tốt 
Món này nghe nói rất tốt cho sức khỏe
( nếu  hỏi bác Gúc thì bác ấy sẽ trả lời rõ ràng hơn)
Lỡ quên hai khi lúc còn tươi non thì thì để già làm giống cũng tốt .
Hoa đậu rồng tim tím như thế này 

Mồng tơi - 
Rau thơm các loại - không trong 1 cái bi giếng - bảo đảm xanh sạch 
Mướp và hoa của nó 
Rau mầm ...
Lúc làm nhà , chậu này vất lăn lốc sau hè , giờ nó bám tường
 nhà hàng xóm lên cao như thế này , giống này gọi lá tuyệt đẹp
Syngonium podophyllium - là loại cảnh có lá nhưng cần 1
thân gỗ có rêu để bám vào
(nhưng bám trên tường nhà hàng xóm cũng tốt  :D )
Đại hồng môn 

Dâu tằm - gốc này trên 20 năm , người ta có thể lấy gốc làm cay cảnh ,
 trai rất nhiều , khi chín  đỏ rực , có thể bỏ thằng vào mồm nhai , lúc đó
 miệng mồm tím rịm . Tốt nhất là ngâm đường , cho lên men , vắt lấy nước cốt
sau đó pha nước cốt đó với  rượu Vodka men - không thua gì rượu ngoại ;D
Ai biết trong vườn có mấy buồng chuối hehehe
Chăm sóc vườn tược phải cần 1 lao động chuyên nghiệp như thế này
heheheee


PR cái mặt tiền 1 phát 


Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

Những nước đi đầu tiên ...

Tôi biết chơi cờ kể ra cũng lâu , lâu lắm rồi .
Từ lúc 8 tuổi ba đã đã dạy cho tôi những nước đi đầu tiên , nhưng thật tình lúc ấy chỉ biết vậy , cùng trang cùng lứa rủ chơi thì chơi , có khi sĩ tượng sang sông đánh tán loạn và cãi nhau ầm ĩ .
Những năm học cấp II -III, tôi cũng chằng màng đến cờ với quạt .
Thời ấy chỉ thích câu cá , bắn chim ..., cờ chỉ là thứ yếu .
Thật trái ngược với cái cách mà tôi đam mê .
Tôi mê bắn bị thì những ngày mưa bão câu trời bớt mưa đề sân khô ráo để được bắn bi.
Tôi học đàn thì suốt ngày ôm đàn , mặc cho ai làm gì thì làm , má tôi nghe tôi cầm đàn như đập thùng thiếc nên có khi nỗi cáu .
Nhớ có năm lớp 8 , tôi mê bóng bàn , học hành lôi thôi lếch thếch bị treo vợt một tháng , nhớ ới là nhớ ...


Nó chung , chơi gì mê cái đó trừ môn cờ ....

Phải đến khi 21-22 tuổi, lúc ấy khoảng năm 1990 , tôi mới bắt đầu thực sự đam mê và cay mũi khi thua ván cờ 

Khái niệm học cờ bài bản hầu như không có , mãi đến khi nghe ba tôi kể có ông hàng xóm mê cờ , ngày nào cũng đem sách  ra luyện thì tôi mới biết rằng , học cờ cũng có sách .
Lúc ấy làm gì gì kiếm ra quyển sách , nhìn trên trang báo Thể thao tpHCM có trang cờ , không hiểu bằng cách nào mà tôi cũng lò mò đọc được ...
Những năm ấy , tôi  chả mua báo bao giờ , toàn đọc "chùa" của một ông bác tốt bụng nhà hàng xóm 
(Thật tình nếu mua thì phải mất một khoản đáng kế - những năm đó khó khăn lắm) .
Tối bắt đầu sưu tầm những ván cờ hay  bằng cách chép tay những ván cờ trên báo .


Khởi đầu là loạt bài về Thuận pháo hoành xa đối trực xa trong "Tương Kỳ trung phong "
Tôi đem ra thực hành và thắng được ông thầy giáo cũ của tôi - (có tiếng cao cờ )- khoái lắm .
Kể ra có tiến bộ đôi chút .
Sau đó thầy tôi đổi chiến thuật
Tôi đi trước 
1. P2-5 P8-5
2. X1.1  P5.4 chiếu tướng 
Tối choáng váng chả biết làm sao , sách không chỉ đối phó nước này , làm gì có ai mới vào mà chiếu tướng thế ..., tôi thua tan tác .

Có hướng dẫn khai cuộc nào tôi đều ghi chép kỹ càng ra một cuốn số tay , giấy đen xỉn .
Lúc này tôi đã biết thế nào là Bình phong mã , Đơn đề mã . Nhưng trình cờ thì chỉ vào hàng "vịt thủ" dù đầy nỗi đàm mê .

Những ván cờ  của các dnah thủ tôi ghi chép vào mục " Danh thủ đối cuộc"
Thời ấy thông tin không như bây giờ .
Thấy ván đầu tiên của Lữ Khâm (tiên thắng) Hồ Vinh Hoa với tiêu đề 
"Ngũ Dương Bôi -trường hận", do ván trước Hồ lã thua Lữ trong thế trận Pháo đầu đối Bình phong Mã hiện đại , cứ nghĩ rằng Hồ chĩ thuộc loại thường thương bậc trung chứ không biết rằng Hồ là thiên tài trăm năm có một - và cũng chả biết Ngũ Dương Bôi là giải dành cho những nhà vô địch .
Thời gian đó , tp HCM có kỳ đài Bình Thạnh , danh thủ Mai Thanh Minh thủ đài liên tục , từ đó tôi thần tượng anh .
Ngày anh Minh mất , tôi thật sự cay cay khóe mắt .
Những ván cờ thế , nếu tôi xin được báo cũ , tôi cũng cắt ván cờ và ghi nước giải vào sổ tay .
Nhưng ván cờ chỉ mượn được báo , tôi ghi tọa độ giông như cờ Vua , lúc ấy tôi có quyển "Những nước đi đầu tiên của bạn" - ghi ván cờ thế theo qui tắc Forsyh..

Khoảng năm 1993 , tôi đã có một số cuốn sách hay , lúc này đã  bước ra khỏi giới "vịt thủ " rồi .
Nhưng tôi quyết định bỏ cờ vì gái :D
Bao nhiêu tâm huyết gửi vào quyển sổ tay này , tôi đem tặng "nhạc huynh" tương lai , mà mãi đến năm 2009 , khi về  Nha Trang đi du lịch và thăm ông anh vợ dưới này , tôi thấy quyển sổ tay năm xưa nằm lăn lốc trên một kệ sách đầy bụi bặm , tôi lại mang về ..
Giờ nhiều lúc nghĩ lại , thấy khi xưa sao mình cũng "rảnh" thật .

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Giàn hoa giấy ngày xưa


Giàn hoa giấy này tính ra cũng lâu , lâu lắm rồi  - tôi không nhớ chính xác  là bao nhiêu năm 
Mỗi lần hoa nở vào những tháng sau Tết , ai đi qua cũng nhìn vì nó rất nhiều màu : trắng -cam-vàng-hồng phấn  -tím .
Mọi người cứ hỏi ghép như thế nào , tôi chỉ cười  ...
Thật ra thì ba má tôi trồng chứ tồi có trồng đâu , và tôi biết là không ghép ghiếc gì cả , ba má tôi kiếm nhiều màu khác nhau trồng vào một chỗ thế là xong .
Nhưng lúc hoa nở rộ , sau đó sắp tàn - gặp nhưng đợt mưa gió , khắp sân toàn lá với hoa rụng , quét phát mệt . Lúc đó nhìn giàn hoa thấy ghét .
Những lúc chăm sóc cắt tỉa , thể nào gai cũng châm vào đầy tay , không chảy máu mới lạ .
Lúc hoa nở rộ , có nhiều tấm đủ màuhơn , đẹp hơn , nhưng nó đã lac
vào trong xó xỉnh nào  trong ổ đĩa , giờ tìm mãi không ra 

Ngôi nhà cũ ngày xưa , nơi đầy ắp những kỷ niệm thời thơ ấu .
Trước sân là giàn hoa giấy , lúc này mùa hè , hoa cũng đã tàn ,
 có lúc trơ xương ra 
Dịp sinh nhật cu Gôn , hoa nở nhiều nhất , lúc đó là tháng 4 ...
Lúc làm nhà , mọi thứ đã được dỡ bỏ , riếng giàn hoa giấy thì  nhất quyết không
bao công sức , chăm tỉa đã vào đó  , tôi cắt tỉa cành cho gọn lại ,, để nâng đỡ giàn  hoa
phía trong là một bô khunf sắt rất kiên cố , tuy vây , lục đổ vật tư làm nhà
thì mấy chiếc xe ben húc đổ không thương tiếc.....


Khi căn nhà mới sắp hoàn thành , giàn hòa giấy đã trở nên như thế này .
Trụi lũi , không còn một chiếc lá , má tôi nhìn thấy rất xót .
May giống này cũng dễ chăm sóc ......




Bây giờ , nó đã lấy lại sức sống và bắt đầu ra hoa , mới hai màu  .........
Rồi 3 màu ......

Sáng nay , mới đặt làm 1 cái thang xếp mới toanh .....
Mua một cây sắt làm trụ chông đỡ ...


Leo lên , cắt tỉa ,
muốn lại như giàn hoa giấy ngày xưa chắc cũng mất vài năm ..



Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Adobe Captivate

Đôi khi thật thà quá cũng không tốt , phải có lúc sử dụng "tiểu xảo và ma công "
Vì dụ đành cờ úp mà không có tiểu xảo ma công thì chỉ có làm mồi cho đối phương .
Vì vậy cách đặt  tiêu đề cho entry này cùng là tiểu xảo , cho những ai đang quan tâm đến phần mềm Adobe Captivate vị bị ... hành  như tôi , có  thể dùng Google đến Entry này để cùng  tôi chia sẻ cách dùng tiểu xảo để đối phó với bọn rảnh hơi ngồi không không biết chuyện gì làm như thế nào nhé .

Số là cái thằng tôi này đươc phân công đi tập huấn một mớ lằng nhằng về CNTT  mà lúc ấy phải rước vào người vô số cái sự bực mình   , học hành thì cũng nghiêm túc nhưng mớ lằng nhằng vô bổ này khó nuốt trôi ,
nào là Adobe Captivate  , nào là Lắc cu Mát sì tơ ...để phục vụ cho cái sự E-Learning (bài giảng trực tuyến ).
Nói thiệt chứ , học trò bây giờ đi học mà ở lại lớp khó như lên trời , cả ngàn đứa may ra mới có 2-3 đứa ở lại nên chúng không cần học mà vẫn lên lớp đều đều  ,  cộng -trừ -nhân- chia còn chưa nên thân , huống hồ chi là tự học với E-Learning ....

Khổ nổi đi tập huấn về thì phải truyền đạt lại cho mọi người , thế cho nên phải dùng tới "tiểu xảo và ma công"

Thế này nhé , một điều rất rõ ràng là bạn truyền lại thì chả ai nghe đâu , vì có nghe cũng chả làm được gì sất ,. vì có thể không ai quan tâm vì thấy được sự vô bổ của nó ,hoặc cũng có thể nó quá khó thế cho những người quan tấm nhưng lực bất tòng tâm  - cho nên khi trình bày khoản này trước bàn dân thiên hả thì phải  :
1) Hết sức ngắn gọn , lướt lướt thật nhanh , cài gì cũng bảo là nó đơn giản thôi , không ai dám hỏi tôi không hiểu chỗ này chỗ kia (vì biết cái cóc khô gì đề mà hỏi do những lý do nói trên )
2) Đừng để người ta chê mình kém , như vậy trong vài chục cái cần sử dụng , mình cần thuần thục 1-2 cái là đủ , để thao tác trên máy tính thật nhanh giống như chuyên gia hàng đầu về CNTT đó - tất nhiên chả ai hỏi vì lý do như trên - cóc biết gì để mà hỏi và hoặc chả có gì quan tâm nên không cần hỏi , quan trọng là để sếp có cái mà báo cáo với báo chồn là đủ .
3) Để khỏi tốn công sức soạn các trình chiếu , cứ lên mạng tải về cái có sẵn , của tác giả này , tác giả nọ cho kêu , khi chiếu phải chỉnh chữ thật nhỏ để mọi người khó đọc - như vậy ít người thắc mắc , vì có đọc được đâu mà thắc mắc .

*    *
  *
Quả báo , bẵng đi một thời gian , trong đầu không còn tồn đọng lại gì (vì nó không cần thiết phải chứa trong đầu) , bữa nay lại có lệnh phải nộp sản phẩm - khổ nỗi chả biết phải làm gì bậy giờ , phải tiểu xảo và ma công thôi .
4) Chọn cái dễ nhất mà làm , lạ lạ 1 chút để khỏi đụng hàng 
5) Phải vờ như nó khó khăn vô cùng , thật tình để ra một sản phẩm , trình độ tiểu xảo mà công của mình khá tốt nên chỉ mất vài tiếng là OK , nhưng không nộp sớm , vì như thế người ta sẽ bảo mình làm thêm cái nữa - hoàn toàn không có lợi cho sức khỏe - phải câu ra cho đúng 1 tuần , lúc này sản phẩm trời ơi của mình mới ra vẻ tốn rất nhiều công sức .


Hehehehe ,  sản phẩm này ngộ chỉ làm chưa đây 1 buổi ,  em nó đây  ,.cứ mà tự học trực tuyến đi nhé .

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

NHỚ GIÀN SU XANH VÀ NHỮNG CÂY TRỤ GỖ

    

Hôm rồi, báo Thanh Niên có bài : Đọt su, giữa thiên dường  raucủ.  Nội dung bài viết ca ngợi su su hết ý, nhất là đọt su.  Kể ra, nói như vậy cũng không quá lời.  Susu có thể chế biến nhiều món ăn :  Xào với trứng. làm nộm, nấu canh… Nhưng dơn giản nhất là luộc.  Su luộc mà chấm với chao, loại chao thật cũ có pha thêm tí dường, chanh ớt thật cay thì tuyệt lắm.  Nhung ít ai biết, đọt su, cái phần mà người ta tưởng như bỏ đi mới là cái phần ngon nhất.  Đọt su đem tướt vỏ ngoài , luộc chần ( đừng để mềm quá ) rồi xào tỏi ớt mới thật tuyệt vời.  Cái món này cũng ngang ngữa với bố xôi xào tỏi ớt mà người ta thường thấy xuất hiện trong thực đơn các nhà hàng ở thành phố, e có phần nhỉnh hơn nữa là khác.

      Những năm đầu của thập niên 80, nếu ai qua vùng Đơn Dương  ( nhất là Trạm Hành ) sẽ thấy vườn su bạt ngàn.  Vườn su che kín cả nhà cửa.  Có thể nói, lúc bấy giờ susu nuôi sống dân vùng này, trăm thứ cơm áo gạo tiền cũng từ susu mà ra..  Nhung làm su cực lắm, nhất là khi thu hoạch.  Trạm Hành cách Dran 9 km theo quốc lô, nhưng  cắt đường đi tắt thì khoảng ba cây.  Chỉ ba cây, nhưng núi non chập chùng, đường cao dốc đứng, đi không còn khó huống hồ con gánh su xuống đồi. ( một gánh chừng  40 – 50kg ). Đêm đêm, tầm ba giờ sáng, người ta bắt đầu gồng gánh nối đuôi nhau rồng rắn xuống chợ.  Ánh đuốc bập bùng trong đêm khuya như con rồng lửa đang chuyển mình trong màn sương  giá lạnh từ trên cao xuống thấp dần…thấp dần.

      Cuộc sống lúc bấy giờ khó khăn lắm.  Giáo viên tháng lảnh năm mươi đồng và mười ba ký lương thực.  Lương thực chứ chẳng phải gạo ròng nhé .( khoai, sắn hoặc bo bo chiếm phần lớn ).Chợt nghĩ, sao mình không thử trồng su ?  Thế là có thêm một giàn su ra đời.  Trồng su phải làm giàn.  Làm giàn phải có trụ.  Trụ ở đâu?  Mua ? Đâu có ai bán mà mua. Mà nếu có bán cũng chẳng thể mua được vì tiền đâu.  Đành tự túc, đói  đầu gối phải bò.  Thế rồi, hai anh em, ông anh mười lăm thằng em lên bảy, mỗi sáng tan học về vội vàng cơm nước, chẳng nghỉ trưa, đã chân trần vác rìu cùng nhau lên núi.  Đường không xa lắm, chừng hơn hai cây số nhưng hết lên đồi lại xuống dốc, hết xuống dốc lại lên đồi, đi về mất non bốn tiếng. Đống cây trước sân cứ nhiều dần, lớn làm trụ nhỏ làm củi.

     Chiều chiều, cứ tầm ba rưỡi, mẹ thấp thỏm ra vào, mắt hướng về triền núi xa ngóng đợi, con bố hết ra lại vào, suy nghĩ vẩn vơ…rồi làm thơ để tặng Gỗ Mun  :

                         CÙNG ANH LÊN NON LẤY CỦI

                        Chiều nay ta lên non
                        Cùng anh di lấy củi
                       Con đường xa vời vợi
                       Trên cành chim véo von

                            Trời cao mây trắng bay
                            Bướm vàng nghiêng đôi cánh
                            Im im chiều cô quạnh
                           Nghe chừng như ngất ngây

                       Vung tay rìu nhanh nhanh
                       Cây run mình gục đổ
                      Ta nghe cây than thở
                      Rừng xanh ơi rùng xanh

                          Nhà ai khói lên rồi
                         Quyện vòng như dãi lụa
                        Mẹ chờ bên song cửa
                        Anh ơi !  Về đi thôi

                                           26.11.82

                        lamnguyen

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Hai tấm hình



Lâu rồi không chát với anh dù thỉnh thoảng anh cũng  online , có lẻ do  kỹ năng typing của anh nên anh cũng ngại chat  chăng , con tôi thì chỉ giỏi nói chuyện tầm phào với các chiến hữu chứ nói chuyện nghiêm túc vói anh thì cũng ...chả biết nói gì .
Bữa nay có lẽ vui quá nên anh buzz cho tôi một phát và khoe máy tấm hình .Dân mê cờ mà chụp hình với người ngổi tiếng  trong làng cờ - Đặc cấp quốc tế đại sư Lữ Khâm và Tưởng Xuyên thì chắc chắn khoái chí phải đem khoe rồi , mà khoe với mấy thằng Mỹ thì chúng biết cái cóc khô gì ... nên chỉ còn tôi để anh khoe :D-

SangChang và Lữ Khâm - ảnh chụp ngày 12-09-2011

...và với Tưởng Xuyên .Ảnh chụp tại CLB Cờ tướng SanFrancisco

Hai thầy trò Lữ Khâm và Tưởng Xuyên du hý bên Mỹ và ghé qua SanFrancsico , chỗ ở của anh , đơn giản họ chỉ đi du lịch chứ chả cá giải đấu nào ở đây hay là một công việc gì liên quan đến cờ .Thế nhưng Tưởng cũng giao lưu 25 bàn cờ đồng loạt với các kỳ thủ tại CLB Cờ tướng SanFrancisco và anh là một trong 25 người đó .
Tưởng thắng 23 ván và hòa 2 ván , không thua ván nào , hai người thủ hòa với Tương là Mâu Hải Cần và Ly Bich Tu  , anh viết không dấu nên tôi chịu không biết LyBichTu là ai .
Lúc đó anh vôi vàng gì đó nên không giải thích gì thêm .
Anh chỉ nói giải châu Á sắp tới ở Indonesia - Tưởng sẽ thi đấu .

Nói thế rồi anh out .
Hẹn gặp anh lúc khác vậy .

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Blogspot lại quẻ

Nguyên ngày hôm này  không đăng nhập được vào Blogspot , chỉ xem mà không thể comment .
Thử vài lần , nếu chạy UltraSurf  thì đăng nhập được , thoát UltraSurf  thì teo luôn .
Chẳng lẻ Blogspot cũng bi chặn như Facebook đã từng bị chặn ? chán chết được .
Có ai cũng lâm vào tình cảnh này không ?