Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Đường chiều sơn cước

Chơi "Đuổi hình bắt chữ "- chủ đề  bài hát Việt trên diễn đàn thanglongkydao.com .
Ngộ ra cái đề như sau :

Với những gợi ý :
+ Bài hát đã có nhiều ca sĩ thể hiện 
+ Đáp án có 4 từ 
+Theo cảm nhận cá nhân thì Thu Phương thể hiện bài này là số 1 
Hơn 16 tiếng đồng hồ trôi qua nhưng chưa có ai trả lời đúng ,bình thường thì có khi 5 -10 phút , cao lắm là 1 tiếng đồng  ,có lẽ bài hát quá xưa ít người biết , có những đáp án như "Con đường hạnh phúc " "Con đường tình yêu " , "Đường xưa lối cũ"," Con đường xanh nắng "....
Chết cười với câu của 6789 :  " Mặc cái áo vào giùm con đi mấy bà ngoại ơi " =))
Thế mà sao hạnh phúc với yêu được hehehe

Đáp án là bài này đây 

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Câu cá ở Fimnom



Ngày lễ 2-9 , mọi người vi vu đây đó , riêng hai cha con nhà Gôn rủ nhau vác cân đi câu ở Fimnom - cách Dran 26 km .
5h sáng dây sơm lươn vòng vòng quanh nhà làm nóng sau đó chén vội gói mì và chở nhau vào nhà  Đức một người bạn mới quen , sau đó 3 người trên 1 chiếc xe tải nhỏ vào Fimnom - nơi tổ chức hội thi câu cá .

Đức là thợ đá lành nghề , tôi quen với Đức khi làm nhà năm ngoái - dàn câu của câu ta rất chuyên nghiệp, giá không dưới 7 triệu đồng .

Thi câu cá luật cũng đơn giản - mỗi người chỉ được dùng 2 cần tay chứ không được dùng cân câu quay , và không được nhờ người khác hỗ trợ khi băt cá - ai dự thi đóng 200 K , tất nhiên câu được con nào lấy về nhà con đó , người câu con lớn nhất được giải nhất .
Trước khi thi , BTC thả xuống hồ 5 con cá trắm và 23 con cá chim có sự chứng kiến của 1 số người dự thi .
Người ta cắm cờ đánh số thứ tự từ 1 đến 20 xung quanh hồ , sau đó cho bốc thăm , ai trúng số nào thì phải ngồi ngày vị trí cắm cờ có số tương ứng .
Giải thưởng vui là chính
Giải nhất : 500 K - nhì300 K ba : 200K.

Tôi chỉ làm khán giả chứ không thi , vì với cần câu tay , không may câu trúng con cá trên 5kg thì nó kéo cả cần và người rớt luôn xuống hồ ngày - có mà uống 1 bụng nước đầy . Chỉ sau khi hết giờ dự thì mới quăng cần câu quay xuống kiếm chút chút - tất nhiên phải đóng thêm tiền người ta mới cho câu .

Vừa vào cu Gôn cầm ngay 1 cần câu tay 3,6m - xuống ngay cái hồ người ta nuôi cá rôphi - hồ này không được phép câu nên sau khi Gôn nhà ta giật liên tục khoảng 1 kg cá thì bị thu mất cần . Phải mất công giải thích một lúc người ta mới trả lại cần cho Gôn ...tiếp tục đi câu ...trộm :D


Gôn đang tranh thủ 

Mới một nữa chiến lợi phẩm của Gôn 
...và ngồi buồn rầu khi bị thu mất cần câu 
Bức xúc thật !!!

Bố cu Gôn trông "pro" chưa ?
Chỉ cần 1 con thôi là đủ - nó là 1 con cá chim , nặng 3,2 kg - giống cá này rất hung dữ , răng nhọn hoắc , có thể cắn đứt ngón tay nểu thử đưa ngón tay vào miệng của nó .
Con này nặng 4 kg nhưng do Đức câu được sau khi đã hết giờ dự giải 




Không ai làm cá sống thì ta làm luôn , sau khi  dùng cả dao lẫn búa , chặt rớt cái đầu con cá chim này ra , cái đầu vẫn còn thoi thóp và "táp " mấy phát vào 1 khúc cây nhỏ khi đút vào miệng nó
Mới "xả " ra nữa con nhưng đã đầy 1 chảo 

Toàn cảnh


Người đạt giải nhất ...

Và con cá trắm năng 9,2 kg của anh ta 
Người đạt giải II với con cá trắm nặng 5,2 kg - anh ta mất hơn 20 phút mới vớt được con cá
đồng giải III với con cá trắm và con cá chiêm năng 3,2 kg


Sau khi về đến nhà - người rã rời , ngủ 1 giấc rất ngon với những giấc mơ toàn cá với cá :D .

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Đặt tên cho con

Chuyện xưa rồi Diễm. Có quá nhiều người đã bàn về chuyện này. Gần đây bạn Goldmund cũng có đề cập đến. Giờ mình nhắc lại có nhàm quá đi chăng ? Xin thưa, không hề. Bỡi lẽ, tôi muốn chia sẻ với các bạn về chuyện đặt tên cho con nhưng ở một khía cạnh khác. Nếu bầu cử là bổn phận và quyền lợi của người công dân thì đặt tên cho con đó là bổn phận và quyền lợi của người làm cha me. Còn quan trọng hơn quyền bầu cử ấy chứ, vì rằng, nếu bầu cử nhầm hoặc sai thì nhiệm kỳ sau ta lại chọn người khác . Còn như đặt tên cho con mà nhầm thì sửa chữa khó khăn vô cùng. Bút sa gà chết, cái tên ấy sẽ đeo đẳng theo con bạn suốt đời. Cho nên, các ông bố, bà mẹ nên thận trọng và phải sử dụng khéo léo cái quyền đặt tên cho con, không nên ỷ lại và nhường cái quyền ấy cho bất cứ ai, kể cả ông bà nội,ngoại. Đặt tên cho con là những khoảnh khắc hạnh phúc của vợ chồng, hãy tận hưởng những giây phút đó.
Tôi kể nhỏ cho các bạn nghe chuyện này nhé. Chuyện thứ nhất : Có một chàng trai, đi xin việc. Khi vào phỏng vấn. Anh hãy tự giới thiệu tên của mình. Dạ, Bồn, Lý Văn Bồn. Xong rồi, anh có thể ra về. Chàng trai vừa bước ra khỏi cửa, những tràng cười nãy giờ bị kềm hãm bỗng rộ lên nắc nẻ. Một công ty hoành tráng như thể này không thể nào có một nhân viên tên Bồn. Tại sao à ? Hãy tự tìm hiểu lấy. Còn chàng trai kia, cứ ngơ ngơ ngác ngác như Mán lạc về thành, chẳng hiểu tại sao mình lại bị đánh rớt từ vòng gửi xe nhưvậy. Nếu biết chỉ vì cái tên, chắc hẳn chàng ta sẽ hận bố mẹ vô cùng. Có hằng tỉ tỉ cái tên sao không đặt,lại đặt cho mình cái tên Bồn. Chuyện thứ hai : Xưa, nhất là vùng nông thôn, có một số người tin vớ vẩn, khi sinh con sợ khó nuôi nên đã đặt cho con những cái tên rất “ trời ơi “. Tên gì mà mỗi khi goi ngượng cả mồm, người nghe cũng đỏ cả mặt. Còn đứa con phải chịu bao hệ lụy về sau do cái tên của bố mẹ đặt cho. Xóm tôi có một người có cái tên là Bà -Bảy -Khó- Nói. Tên gì mà kỳ cuc vậy, nó na ná như cái tên Nói - Không -Được trong Tiếu Ngạo Giang Hồ. Đó không phải là tên, chẳng qua là vì lịch sự người ta ngấm ngầm thỏa thuận mỗi khi nhắc đến bà đó thôi. Cần gì cứ gọi là Bà-Bảy-Khó-Nói.
Giờ trở lại chuyện đặt tên cho con. Đây là chuyện hệ trọng, không nên vội. Vợ chồng mới cưới hay cứ giung-giăng giung-giẻ cho đã đời khoan nhắc đến chuyện này. Khi nào vợ cấn thai thì bắt đầu nghĩ đến là vừa. Chỉ nghĩ thôi, rồi phải mở cuộc hiệp thương giữa vợ chồng đề thể hiện tinh thần nam nữ bình quyền. Có một đề nghị có thể chấp nhận dược, đó là bốc thăm. Mỗi người chọn 5 cái tên cho bé trai và 5 cái tên cho bé gái. Sau khi biết giới tính của bé, hãy trộn mười lá thăm rồi bốc ra một lá. Đó là tên của bé. Cái khó khăn nhất là chọn tên để viết. Chọn như thế nào cả hai phải vận dung tối đa trí tuệ, kiến thức của mình đế tránh những sự cố đáng tiếc sau này.
Sau đây là những trãi nghiệm chia sẽ cùng các bạn ; Có những cái tên thoạt nghe oách lắm nhưng thật ra chẳng hay ho gì, như Hải, Dzu, Thái, Đại…Thằng Thái xóm trên lúc nào cũng bị bạn bè trêu là Thái giếng. Còn thằng Hải chúng lại cứ hỏi Hải trên hay Hải dưới ? Còn nhiều lắm, mà các bạn phải chịu khó suy nghĩ đi chứ. Cần nhớ mấy cái chính là, những âm Đ, L. D..những vần ÔN, AI …thì nên tránh. Phạm vào những điều này cũng giống như xây nhà mà phạm phong thủy vậy. Những vần UYÊN, UYẾT , UYNH được xếp vào loại ưu tiên.
Hy vọng rằng, những cặp vợ chồng đã có con, nhưng muốn thêm tí nhau cho đủ nếp đủ tẻ., những đôi sắp có bé đầu lòng, những cặp mới cưới, kể cả mấy tên độc thân muốn sắm vài cái tên làm vốn sẽ rút được chút ít kinh nghiệm qua bài viết này. Chúc cho các hoàng tử, công chúa tương lai không còn bị khổ sờ vì cái tên bố mẹ đăt cho.

Lamnguyen -21-07-2011

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Bức thư thứ nhất

Ông B.S.Bloom đáng kính ,

Con xin tự giới thiệu với ông , con là Gôn  , con đang học lớp 5 trường làng  , là con của ba con - một ông giáo làng hay cáu gắt và xấu tính.
Tình hình là mấy ngày nay , ba con hay cáu bẳn và làm bầm  " cái thằng cha Bloom này làm bác sĩ không lo chữa bênh mà viết ba cái lăng nhăng về nghiên cứu giáo dục - nào là ma trận nhận thức - ma trận đề kiểm tra - bảng mô tả gì đó hùm bà lằn   , để cho mấy thằng ngu nó bắt chước nó hành mấy ông giáo" .
Sáng hôm nay con lên google con tra thì ông không là bác sĩ ,nghe đâu  ông là nhà nghiên cứu về GD , B.S Bloom ra là Benjamin Samuel Bloom , và ông chết queo từ năm 1999 lúc con chưa ra đời.

Như con đã nói , ông ba con xấu tính , từ trên xuông dưới - BGD , SGD  mà bắt ba con làm gì thấy có vẻ trái ý là bị bảo là mấy thằng ngu , bầy lừa  .... Bao nhiêu năm này chuyện kiểm tra , kiểm triết gì đó cứ thế mà làm , cái chuyên ông nghiên cứu từ đời nảo đời nao , mấy thằng ngu đem ra áp dụng (lời ba con nói )  , hành hạ ba con nên ổng nổi cáu , mỗi lần kiểm tra gì đó phải nộp tới  năm thứ ..., do đó con chó của con bị chết .
Vì lẽ đó , bức xúc quá nên nên con mới viết thư cho ông
Con chó đáng yêu của con bị chết rất thảm , mặc dù lỗi do con nhưng nguyên nhân sâu xa là do ông , chính xác là do mấy còn lừa nào đó bắt chước ông (ông đã đọc "vì sao con mèo cụp đuôi chạy của AzitNêxin chưa ạ ?)
Sau khi nghe nói về chuyện phải làm 5 thứ gì đó mà con không rõ , về nhà ba con cáu bắn lên , mẹ con vừa hỏi gì đó mà ông đang cáu nên quát tháo om sòm , mẹ con cáu theo nhưng ...chả làm gì được ba nên mẹ kiếm cớ đánh con , tất nhiên con không dám đánh lại mẹ nên khi con chó đáng yêu của con đang đứng ngay cửa , con co cẳng đá nó một cái rõ đau , nó kêu lên cái "cẳng" và cắm đầu chạy ra đường , không may lúc đó 1 chiếc xe khách chạy ngang qua cán nó dẹp lép như con tép.

Đó là sư liên quan giữa  BGD và chó chết đấy ông ạ .

Con chó của con không được may mắn như con mèo của Azit Nêxin - còn mèo chỉ cụp đuôi chạy nhưng không chết , còn con chó của con nó đã là chó chết rồi ông ơi.

Giá như ông đừng nghiên cứu cái gì đó của ông thì con chó của con chắc đã không chết .

Thư đên đây đã quá dài ,vì thương con chó nên con mạo muội viết vài dòng gửi ông .. Chúc ông an giấc ngàn thu dưới chốn cửu tuyền .

                                                                                                                     Gôn

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Sát ngư nhân ra tay

1.
Hai mươi năm về trước , ta cũng thành danh trên  " đường câu lưỡi ... kéo" ( chứ không phải trên đường đao lưỡi kíếm" - giang hồ ít nhiều cũng biết đến , từ  những củ khoai lang hiếm hoi trong mùa hè , vất vả lắm mới kiếm được , qua bàn tay điệu nghệ , nó có thể dụ vô số con cá chép mắc câu . Bữa nào  vác cần lên đập về mà chỉ được 5-3 con cá nhỏ nhỏ là ...nhục không thể nào tả nổi .
Rửa tay gác cần đã lâu , chiều nay lão Đế Thích ò... ó ...o  lại gọi điên nhờ ta đưa một người quen vào đập để kiếm vài con cá  , anh ta ở xa tới , đã phục 2 ngày trên đập rồi nhưng chỉ được dăm ba con cá lòng tong
Lâu rồi mà cũng có người nhớ đến (?) , ta đồng ý sau khi hỏi thăm dùng mồi gì để câu , và "chỉ bảo"  phải làm như vầy ,  như  vầy... (!) thì mới có cá  (!)  .....
Muốn người ta tin tưởng phải "nổ" 1 chút .
2.
Bình thường , mỗi lần đi câu , ta chuẩn bị rất kỹ lưỡng . Khoai lang luộc chín , trộn một  chút cơm , một chút mè rang , cán nhuyễn  , như thế mới dụ khị được lũ cá chép tinh ranh .
Nhưng chiều nay , ta lại chả quan tâm đến chuyện đó , từ từ rồi tính . Đầu tiên lấy máy ảnh ra sạc pin để có thể mai ghi lại một chút dấu ấn . Kiểm tra mới thấy  thẻ nhớ mất tiêu , lục lọi bộ nhớ , lấy máy gọi vào Saigòn cho nhỏ cháu , hết trật ,  con bé tuần  trước về thăm ngoại , giận cậu hay bảo " BB là một con lừa " nên gỡ mất thể đem  vào Sài gòn cho bỏ ghét . Chỉ còn lại cái thẻ nhớ  32MB thì mai làm gì đây , bực cả mình .
3.
Chưa biết mai câu kéo được gì đây , nhưng giờ cũng thấy khoái khoái
Tiếp tục update sau khi đi câu về . heheheee. Chờ xem  "Sát ngư nhân"  ra tay :D
4.
Sáng ngày hồm sau , sua khi la cà  ở quan café như thường lệ từ 6h sáng , bình thường nếu là ngày chủ nhật thì 7h30 mới về tới nhà , nhưng sáng nay phá lệ , 6h45 về ngay , quên điện thoại ở nhà nên có 3 cược gọi nhỡ từ  một máy . Tranh thủ lấy ít khoai giã nghuễn làm mồi câu , một ít để nguyên xắt nhỏ hat lựu để phục cá chép lớn , nhìn trời thấy hôm nay nỗi gió thầm kêu khổ .
Lay hoay một hồi thì có người tới chở đi nên quên mất máy hình ở nhà .
5.
7h30 , bắt đầu thả câu - 1 tiếng đồng hồ trôi qua không thấy động đậy , may mà có đem theo ít giun để câu mấy con rô phi , lang sang một hồi cũng  cũng được vài con nhỏ hơn nữa bàn tay - rõ chán .
Bạn câu từ Binh Dương đem mồi câu đóng gói sẵn từ thành phố , nhưng cá nhà quê không quen khẩu vị nên dù mồi đất tiền nhưng nó chế , không thèm lay động cái phao dù chỉ một lần .
Bao nhiêu khoai luộc theo làm mồi nhưng nên trưa đói quá , cá chép lại không ăn vì trời gió nên toàn bộ số khoai đem theo ta chén sạch :D .
6.
Tổng kết : được 7 con rô phi nhỏ xíu và ...3 con cá lòng tong  :D . Đành chịu nhục , cuốn cần ra về .
Than ôi " thời oanh liệt nay còn đâu "

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Ngày xưa , bây giờ

Tôi đang kể chuyên ngày  xưa ? không phải 
Tôi đang nói chuyên ngày nay ?  cũng không hẳn thế .
"Ngày xưa , bây giờ " là tiêu đề  của 1 bài , gọi là thơ thì chả phải , thơ gì mà thô thiển thế , gọi là ca dao hay vè ? cũng không luôn . 
Đại loại cái bài này mà " phun " ra trong lúc cà phê cà pháo  hay lai rai dăm ba ly  thì cũng mua được dăm ba tiếng cười . 
Nó như thế này , tôi chỉ trích vài " khổ"  thôi nhé 


"Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu"

.......
" Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu "

Dài lăm nhưng chả hay ho gì nhưng nên chả trích ra làm gì .


Mà sao tôi lại nói ba cái chuyện trên trời dưới đất vớ vẫn như thế này nhi ?
Số là vừa đi học chính trị hè 2011 mới xong , vi báo cáo viên : Mr. TXH , sau giờ giải lao lại đọc thơ , năm ngoái cũng bài này , nhiều người phản ứng , cho đó là việc làm vô văn hóa , đúgn là vô vắn hóa thật . Năm này cũng lại Mr. TXH , giờ giải lao lại đọc thơ , một màn câu khách rẻ tiền và vô văn hóa .
Chán !
Mr. TXH sao không nghĩ rằng ông đang đứng trước cả 80 giáo viên , và hơn 50 trong số đó là chi em phụ nữ mà lạ " nhả ngọc , phun châu" như thế nhỉ ?

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

Tôi làm dịch giả

Học được cách post file.xqf của mấy anh Ba Chệt lên dpxq.com  từ mấy tháng trước , bỗng dưng thấy khoái .
Coppy  mấy  lời bình tiếng của bọn bành trướng Bắc  kinh bỏ vào Google Translate thì quả thật cay mũi .
Ví dụ thế này nhé :
冲卒破相准备弃肋炮,算度深远,颇有胆识!拼命三郎于氏敢杀敢拼的风格,可见一
Dịch ra thế này :
" Bị biến dạng người lính sẵn sàng từ bỏ súng xương sườn màu đỏ, được coi là một mức độ sâu sắc, là khá táo bạo! Tham công tiếc việc của sau đó giết Ganpin trong phong cách, cho thấy một "


Dịch thế bố thằng nào hiểu nỗi nó muốn nói gì .


Vậy mà bữa nay mình làm công tác dịch thuật mới ghê chứ  (nổ)
Nhờ cái tự điển Thiều chửu , dòng chữ này :
冲卒破相准备弃肋炮,算度深远,颇有胆识!拼命三郎于氏敢杀敢拼的风格,可见一
dịch ra thế này : "Trùng tốt phá tương chuẩn bị khí lặc pháo , toán độ thâm viễn , pha hữu đảm thức !bính mệnh tam lang vu thị cảm sát cảm bính đích phong cách , khả kiến nhất ban "

Thế là mình phang ngay :
Dục tốt phá tượng , chuẩn bị phế pháo 4 , tính toán thâm sâu , nước đi vừa liều lĩnh , vừa lãng mạn đúng phong cách của " Phang mệnh Tam lang"
(cục 167 trong  topic Trung cục phi đao của các ĐCĐS- ) 
(Chả qua là biết cái biệt danh "Phang mệnh Tam lang " của Vu Ấu Hoa !)
Ơ hay , nghe được đó chứ  .


Xem bộ "Phi đao tàn cuộc của các nhà quán quân" mà lão dethichoo đưa cho - nó dịch ...dở tệ .
Biệt hiệu "phang mệnh Tam lang " để vậy nghe hay thế mà nó dịch : Vu Ấu Hoa được tặng danh hiệu cao quí : " Tam lang liều mạng " nghe chối tai bỏ xừ.


Đai loại mấy từ nào ...không hiểu ta cứ phang bừa , ví dụ như "xuất nhân ý liêu ", chả hiểu là gì  ta phang : " một nước đi ngoài tầm suy nghỉ của mọi người " , vây mà bữa nay rảnh rỗi tra trên google , mình suy nghĩ cũng tương đối đúng .


Trời - đôi khi nghĩ lại thấy  ta cũng ...phục ta thiệt :D 



Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Chỗ này đã có người

Tôi lại đi Đà lạt , 
Đà lạt mộng mơ có thông reo rì rào , có hồ Xuân Hương và có mưa dầm.
Nhiều người mê Đà lạt đến lạ lùng vì cái vẻ thơ mộng của  nó , riêng tôi thì tôi ngán nó đến ghê hồn . Ba năm học CĐSP là 3 năm đói vật vã , cái đói chung của thời bao cấp , nhưng với  sinh viên thì cái đói nhân lên nhiều lần , 16 h chiều hôm nay với 2 chén cơm gạo mục lưng lưng chén mà phải chịu đưng đến 11 h trưa hôm sau mới lại thêm 2 chén lưng lưng . Cái đói nó làm tôi đôi lúc trở nên phàm phu tục tử với kỷ lục được thiết lập vào năm 1986 : ăn liên tục 14 chén cơm vói tép rang .
Còn nữa , Đà lạt là nơi mà tôi đã bị những anh bộ đội  Nha Địa dư làm cho 1 nhát dạo xuyên qua lớp da đầu mà bây giờ vẫn còn 1 cái sẹo hình chữ Z vì những chuyện trời ơi đất hỡi của thiên hạ mà mình bị nhìn nhầm người .

Nhiều thứ lắm , nhưng nói chung tôi không ưa Đà lạt , không ưa một chút nào hết nhưng vẫn phải lò dò lên đây vì những chuyến đi công tác 

Lẽ ra sáng mai tôi mới có mặt nơi này - tôi phải ở đến 3 ngày ,nhưng vì một đám cưới của cháu họ phía vợ nên tôi phải lên sớm hơn 1 ngày . Từ khi có bx , khi lên  ĐL - nếu là không phải đi công tác , tôi hay ghé nhà người họ hàng này ở lại nên  cũng khá  thân thiết . Nhưng hôm nay thì không  , hai đứa trẻ mơi lấy nhau bắt đầu "đốt lên ngọn lửa tình yêu " thì để hai anh chị già hâm nóng lại chút chút , mình ở lại đó thì chẳng phải làm con kỳ đà cản mũi hay sao .

Sau khi lên tới nơi , tôi chọn 1 khách sạn có wifi và thuê 1 phòng đơn , ác nỗi người Đà lạt chỉ thích ngủ phòng đôi hay sao ấy mà KS  chỉ có phòng đôi , tôi đành phải một mình mà ngủ tới hai cái giường  , mỗi giường có thể ngủ tới 2 người - lạnh lẽo trống vắng , vừa nhận phòng , tôi xuống quầy tiếp tân để hỏi mật khẩu Wifi , người Đà lạt có lẽ sợ người khác xài chua wifi nên sóng wifi thì nhiều nhưng cái nào cũng đòi mật khẩu . Loay hoay hoài chẳng được , tôi vất laptop đó và đi dự tiệc cưới . Tôi đi cùng với hai người quen nữa .
Hầu như bàn nào cũng có lác đác vài người ngồi ,tất nhiên chúng tôi chả quen ai trong số này , tôi vừa định vào một bàn đã có người thì " xin lỗi , CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI " , dù bàn mới có một hai người ngồi , chúng tôi lại kéo qua bàn khác , lại "CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI ", cuối cùng chúng tôi cũng kiếm được 1 bàn hoàn toàn trống . Một  người vào sau ngồi cùng bàn với chúng tôi , ông ta sau khi ngồi xuống , sau khi không thấy phản ứng gì liền mọc điện thoại ra và đặt chỗ cho tất cả những người tơi sau mà anh ta quen biết , và tất nhiên cũng vài người tới vừa định vào bàn cũng đã nghe "CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI " . Và đây là lần thứ hai tôi dụ một đám cưới ở Đà lạt mà nghe lại được nghe điệp khúc "CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI " .........
Ở quê , mỗi đám cưới tuy rất xô bồ , nhưng cũng rấ tình cảm , mọi người tơi đều ngồi đủ 10 người , nếu còn chỗ trống thì cứ vào , chả ai chơi cái màn :xí chỗ " như thế , làm khó cho chủ nhà , có khi bàn đủ 10 người người nhưng bạn tới muộn thì thì mọi người kiếm thêm cái ghế , chén đũa mỗi bàn 11 , 12 người cũng chả sao , vui là chính .
Tôi ngồi ăn từ từ , vưa nói chuyện , vừa quay lại thì dĩa thức ăn ...sạch trơn , ngạc nhiên , sao nhanh thế , sau mới phát hiện có người thủ sẵn bịch nilon , thấy  nhà hàng chuẩn bị món ăn mới thì số thức ăn còn lại đã được cho vào bịch hahahahaaaa . ngộ thật , vụ này thì lần đầu tiên mới thấy .

Một mình nằm chèo queo trên 2 cái giường của khách sạn , sau khi vật vã một hồi với cái wifi chập chờn , tôi bắt đầu gõ lóc cóc để viết lại những điều trông thấy , chợt nghe điện thoại của chủ nhà mà tôi vừa dự đám cưới , số là khi chiều tôi có mua một ít nem chả và gửi chủ nhà , sau khi nhận và để ở bàn tiếp tân , mấy ký nem chả không cánh mà bay mất tiêu - thật hết biết .
Ôi Đà lạt mông mơ.......