Tôi lại đi Đà lạt ,
Đà lạt mộng mơ có thông reo rì rào , có hồ Xuân Hương và có mưa dầm.
Nhiều người mê Đà lạt đến lạ lùng vì cái vẻ thơ mộng của nó , riêng tôi thì tôi ngán nó đến ghê hồn . Ba năm học CĐSP là 3 năm đói vật vã , cái đói chung của thời bao cấp , nhưng với sinh viên thì cái đói nhân lên nhiều lần , 16 h chiều hôm nay với 2 chén cơm gạo mục lưng lưng chén mà phải chịu đưng đến 11 h trưa hôm sau mới lại thêm 2 chén lưng lưng . Cái đói nó làm tôi đôi lúc trở nên phàm phu tục tử với kỷ lục được thiết lập vào năm 1986 : ăn liên tục 14 chén cơm vói tép rang .
Còn nữa , Đà lạt là nơi mà tôi đã bị những anh bộ đội Nha Địa dư làm cho 1 nhát dạo xuyên qua lớp da đầu mà bây giờ vẫn còn 1 cái sẹo hình chữ Z vì những chuyện trời ơi đất hỡi của thiên hạ mà mình bị nhìn nhầm người .
Nhiều thứ lắm , nhưng nói chung tôi không ưa Đà lạt , không ưa một chút nào hết nhưng vẫn phải lò dò lên đây vì những chuyến đi công tác
Lẽ ra sáng mai tôi mới có mặt nơi này - tôi phải ở đến 3 ngày ,nhưng vì một đám cưới của cháu họ phía vợ nên tôi phải lên sớm hơn 1 ngày . Từ khi có bx , khi lên ĐL - nếu là không phải đi công tác , tôi hay ghé nhà người họ hàng này ở lại nên cũng khá thân thiết . Nhưng hôm nay thì không , hai đứa trẻ mơi lấy nhau bắt đầu "đốt lên ngọn lửa tình yêu " thì để hai anh chị già hâm nóng lại chút chút , mình ở lại đó thì chẳng phải làm con kỳ đà cản mũi hay sao .
Sau khi lên tới nơi , tôi chọn 1 khách sạn có wifi và thuê 1 phòng đơn , ác nỗi người Đà lạt chỉ thích ngủ phòng đôi hay sao ấy mà KS chỉ có phòng đôi , tôi đành phải một mình mà ngủ tới hai cái giường , mỗi giường có thể ngủ tới 2 người - lạnh lẽo trống vắng , vừa nhận phòng , tôi xuống quầy tiếp tân để hỏi mật khẩu Wifi , người Đà lạt có lẽ sợ người khác xài chua wifi nên sóng wifi thì nhiều nhưng cái nào cũng đòi mật khẩu . Loay hoay hoài chẳng được , tôi vất laptop đó và đi dự tiệc cưới . Tôi đi cùng với hai người quen nữa .
Hầu như bàn nào cũng có lác đác vài người ngồi ,tất nhiên chúng tôi chả quen ai trong số này , tôi vừa định vào một bàn đã có người thì " xin lỗi , CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI " , dù bàn mới có một hai người ngồi , chúng tôi lại kéo qua bàn khác , lại "CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI ", cuối cùng chúng tôi cũng kiếm được 1 bàn hoàn toàn trống . Một người vào sau ngồi cùng bàn với chúng tôi , ông ta sau khi ngồi xuống , sau khi không thấy phản ứng gì liền mọc điện thoại ra và đặt chỗ cho tất cả những người tơi sau mà anh ta quen biết , và tất nhiên cũng vài người tới vừa định vào bàn cũng đã nghe "CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI " . Và đây là lần thứ hai tôi dụ một đám cưới ở Đà lạt mà nghe lại được nghe điệp khúc "CHỖ NÀY ĐÃ CÓ NGƯỜI " .........
Ở quê , mỗi đám cưới tuy rất xô bồ , nhưng cũng rấ tình cảm , mọi người tơi đều ngồi đủ 10 người , nếu còn chỗ trống thì cứ vào , chả ai chơi cái màn :xí chỗ " như thế , làm khó cho chủ nhà , có khi bàn đủ 10 người người nhưng bạn tới muộn thì thì mọi người kiếm thêm cái ghế , chén đũa mỗi bàn 11 , 12 người cũng chả sao , vui là chính .
Tôi ngồi ăn từ từ , vưa nói chuyện , vừa quay lại thì dĩa thức ăn ...sạch trơn , ngạc nhiên , sao nhanh thế , sau mới phát hiện có người thủ sẵn bịch nilon , thấy nhà hàng chuẩn bị món ăn mới thì số thức ăn còn lại đã được cho vào bịch hahahahaaaa . ngộ thật , vụ này thì lần đầu tiên mới thấy .
Một mình nằm chèo queo trên 2 cái giường của khách sạn , sau khi vật vã một hồi với cái wifi chập chờn , tôi bắt đầu gõ lóc cóc để viết lại những điều trông thấy , chợt nghe điện thoại của chủ nhà mà tôi vừa dự đám cưới , số là khi chiều tôi có mua một ít nem chả và gửi chủ nhà , sau khi nhận và để ở bàn tiếp tân , mấy ký nem chả không cánh mà bay mất tiêu - thật hết biết .
Ôi Đà lạt mông mơ.......